Tỉnh Mộng Hồn


Tác giả: Tịnh Am Pháp Sư

Pháp môn niệm Phật, thực vô lường,
Thánh hiệu Di Đà, ấy diệu phương.

Vọng niệm, chỉ còn là thực niệm,
Các căn, nhiếp lại có tâm căn.

Chẳng nhọc ba lần, tu phúc tuệ,
Chỉ đem sáu chữ, dứt càn khôn.

Lời vàng chỉ bảo, không hư dối,
Giải thoát nhân gian, tỉnh mộng hồn.

Trên đất lưu ly, chẳng mảy trần,
Bước đi nhàn nhã, thảnh thơi thân.

Hàng cây bao phủ, nghìn châu báu,
Lầu các xây bằng vạn bảo trân.

Mưa rưới hoa trời, trang sức mãi,
Hương thơm ngạt đất, để trau thân.

Trên đỉnh sen vàng, toàn Phật tử,
Trong ao vô số, những Liên nhân.

Niệm Phật, làm cho tâm rỗng không,
Muôn ngàn diệu lý, ẩn bên trong.

Trăm đèn chói rọi, thân vàng rực,
Mười kính giao quang, cõi Phật hồng.

Lưới ngọc, hàng hàng, trùm bảo thọ,
Vãng nhân, lớp lớp dực hoa cung.

Tuổi trời số tính bằng vô lượng,
Sống tợ hư không, khỏi bận lòng.

Share Button
Print Friendly

Những Bài Pháp Khác